Chúa Giêsu Phục Sinh Khải Hoàn
Số lượng xem: 82

Có lẽ, đề tài Chúa sống lại là một hành trình tìm kiếm và phản biện trong gần 2.000 năm qua. Đối với người Kitô hữu, đây là một xác tín, không mang yếu tố mê tín, vì tất cả các nội dung trong Kinh Thánh, gồm Cựu Ước và Tân Ước, đều có những dữ kiện và lời tiên tri liên quan đến Ngài. Nhưng sự tò mò, có chủ đích hay không, việc đi tìm Chúa Giêsu đã sống lại vẫn diễn ra cho đến ngày hôm nay.

Biến cố Chúa Giêsu Phục Sinh là trung tâm của đời sống đức tin Kitô giáo, vì nếu như Ngài không sống lại, mọi giáo lý và kinh sách sẽ trở nên trống rỗng (1 Cr 15:14).

Công cuộc xuống thế, Ngài mặc lấy thân phận con người, lao động và sống đơn sơ. Ngài đã cùng cha nuôi Giuse làm nghề mộc để trang trải cuộc sống. Tại sao Thiên Chúa lại chọn con đường như vậy? Không ai có thể trả lời trọn vẹn, vì có những điều vượt quá khả năng hiểu biết của con người. Như trong Kinh Thánh có đoạn: “Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi… trời cao hơn đất chừng nào, thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối của các ngươi chừng ấy” (Is 55:8–9).

 

 

Giáo lý có những mầu nhiệm đức tin cần được đón nhận. Đây không phải là sự áp đặt, vì những điều Thiên Chúa mạc khải, qua các ngôn sứ, không phải là điều có thể hoàn toàn phân tích theo lý trí con người. Giáo hội Công giáo, với nền tảng từ thời Thánh Phêrô, có cơ cấu để gìn giữ và phân định đức tin. Có những vấn đề có thể dùng khoa học để hiểu, nhưng cũng có những điều cần đến suy tư thần học. Ngay cả Đức Giáo Hoàng cũng hoạt động trong khuôn khổ truyền thống và luật lệ của Giáo hội, để mọi quyết định liên quan đến dân Chúa được soi sáng bởi Chúa Thánh Thần. Tòa Thánh Vatican có các bộ và hội đồng chuyên trách nghiên cứu về lịch sử, bối cảnh và thần học. Lễ Chúa Giêsu Phục Sinh đã được cử hành từ những năm đầu sau Công nguyên, và Công đồng Nicea năm 325 đã thống nhất cách xác định ngày lễ này cho toàn Giáo hội.

Chúa Giêsu xuống thế là một mầu nhiệm lớn lao. Thiên Chúa, Đấng tạo dựng muôn loài, theo suy nghĩ của con người, hoàn toàn có thể tạo dựng một vũ trụ khác và bỏ mặc chúng ta. Nhưng trong Kinh Thánh, nhiều lần cho thấy Thiên Chúa luôn yêu thương và chăm sóc con người. Ngài tạo dựng con người theo hình ảnh của Ngài, và gọi chúng ta là con cái Ngài.

Ngài đã thiết lập giao ước với Tổ phụ Abraham và ban cho con người sự tự do. Nhưng chính trong tự do đó, con người dễ quên Ngài. Khi có được điều gì đó, khi khám phá ra điều gì đó, con người dễ cho rằng mình làm chủ tất cả. Tội lỗi vì thế mà lan rộng. Nhưng vì lòng thương xót và tình yêu vô hạn, Thiên Chúa đã ban Con Một xuống thế, để một lần nữa mở ra cho con người con đường trở về với Ngài.

Các Tông đồ đã làm chứng rằng họ đã gặp Ngài sau khi Ngài sống lại. Với người Kitô hữu, đây không chỉ là một biến cố trong lịch sử, mà còn là niềm hy vọng sống mỗi ngày.

 

Sưu tầm & biên soạn

BÀI ĐĂNG
TAGS
Chúa Giêsu Phục Sinh Khải Hoàn

Có lẽ, đề tài Chúa sống lại là một hành trình tìm kiếm và phản biện trong gần 2.000 năm qua. Đối với người Kitô hữu, đây là một xác tín, không mang yếu tố mê tín, vì tất cả các nội dung trong Kinh Thánh, gồm Cựu Ước và Tân Ước, đều có những dữ kiện và lời tiên tri liên quan đến Ngài. Nhưng sự tò mò, có chủ đích hay không, việc đi tìm Chúa Giêsu đã sống lại vẫn diễn ra cho đến ngày hôm nay.

Biến cố Chúa Giêsu Phục Sinh là trung tâm của đời sống đức tin Kitô giáo, vì nếu như Ngài không sống lại, mọi giáo lý và kinh sách sẽ trở nên trống rỗng (1 Cr 15:14).

Công cuộc xuống thế, Ngài mặc lấy thân phận con người, lao động và sống đơn sơ. Ngài đã cùng cha nuôi Giuse làm nghề mộc để trang trải cuộc sống. Tại sao Thiên Chúa lại chọn con đường như vậy? Không ai có thể trả lời trọn vẹn, vì có những điều vượt quá khả năng hiểu biết của con người. Như trong Kinh Thánh có đoạn: “Tư tưởng của Ta không phải là tư tưởng của các ngươi… trời cao hơn đất chừng nào, thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối của các ngươi chừng ấy” (Is 55:8–9).

 

 

Giáo lý có những mầu nhiệm đức tin cần được đón nhận. Đây không phải là sự áp đặt, vì những điều Thiên Chúa mạc khải, qua các ngôn sứ, không phải là điều có thể hoàn toàn phân tích theo lý trí con người. Giáo hội Công giáo, với nền tảng từ thời Thánh Phêrô, có cơ cấu để gìn giữ và phân định đức tin. Có những vấn đề có thể dùng khoa học để hiểu, nhưng cũng có những điều cần đến suy tư thần học. Ngay cả Đức Giáo Hoàng cũng hoạt động trong khuôn khổ truyền thống và luật lệ của Giáo hội, để mọi quyết định liên quan đến dân Chúa được soi sáng bởi Chúa Thánh Thần. Tòa Thánh Vatican có các bộ và hội đồng chuyên trách nghiên cứu về lịch sử, bối cảnh và thần học. Lễ Chúa Giêsu Phục Sinh đã được cử hành từ những năm đầu sau Công nguyên, và Công đồng Nicea năm 325 đã thống nhất cách xác định ngày lễ này cho toàn Giáo hội.

Chúa Giêsu xuống thế là một mầu nhiệm lớn lao. Thiên Chúa, Đấng tạo dựng muôn loài, theo suy nghĩ của con người, hoàn toàn có thể tạo dựng một vũ trụ khác và bỏ mặc chúng ta. Nhưng trong Kinh Thánh, nhiều lần cho thấy Thiên Chúa luôn yêu thương và chăm sóc con người. Ngài tạo dựng con người theo hình ảnh của Ngài, và gọi chúng ta là con cái Ngài.

Ngài đã thiết lập giao ước với Tổ phụ Abraham và ban cho con người sự tự do. Nhưng chính trong tự do đó, con người dễ quên Ngài. Khi có được điều gì đó, khi khám phá ra điều gì đó, con người dễ cho rằng mình làm chủ tất cả. Tội lỗi vì thế mà lan rộng. Nhưng vì lòng thương xót và tình yêu vô hạn, Thiên Chúa đã ban Con Một xuống thế, để một lần nữa mở ra cho con người con đường trở về với Ngài.

Các Tông đồ đã làm chứng rằng họ đã gặp Ngài sau khi Ngài sống lại. Với người Kitô hữu, đây không chỉ là một biến cố trong lịch sử, mà còn là niềm hy vọng sống mỗi ngày.

 

Sưu tầm & biên soạn